User Rating: 0 / 5

Star InactiveStar InactiveStar InactiveStar InactiveStar Inactive
 

 

“Tôi  đằng Đông, bạn đằng Tây”
Bài thơ bạn gởi trùng vây tôi rồi
Tôi đi bỏ lại góc trời
Trường xưa bạn cũ mù khơi dặm trường
Có gì như sợi tơ vương
Vui buồn thương nhớ vô thường trong tôi
Mịt mờ kỷ niệm ngàn khơi
Thương cho giấc mộng một thời kiếm cung
Nhớ xưa rừng núi chập chùng
Bạn bè một thuở vẫy vùng còn đâu

Kể từ một cuộc biển dâu
Bạn – tôi lạc giữa cõi sầu mênh mông
Bao năm mưa nắng đằng Đông
Có làm bạn tiếc dòng sông thuở nào
Miếng cơm manh áo nát nhàu
Tôi đây cũng có nỗi sầu đằng Tây
Bạn – tôi như nhạn lạc bầy
Nhớ khung trời cũ, nhớ ngày vui xưa
Nhớ ngày nắng, nhớ đêm mưa
Ba mươi năm tưởng như vừa đâu đây

Biển đưa tôi về đằng Tây
Đằng Đông còn lại bạn, thầy, nắng mưa.

saigonxua5
 
Phạm Tín An Ninh
Tặng Phạm Dạ Thủy
(tác giả bài thơ ”Bất Ngờ Tuổi Thơ“)