User Rating: 0 / 5

Star InactiveStar InactiveStar InactiveStar InactiveStar Inactive
 

 

Tháng Chạp năm ngoái, ngồi trước một ngăn sách báo cũ có nhiều tờ báo Xuân, nhiều giai phẩm Tết, người viết tự dưng nghĩ đến một chủ đề hay hay: Thơ Xuân. Mỗi năm làng báo xuất bản năm mười tờ báo Xuân, mỗi tờ thế nào cũng có năm bảy bài thơ xuân dù hay hay dở. Nghĩ rồi tôi bắt đầu từ trái qua phải, từ quá khứ tới hiện tại, và tìm thấy một bài thơ xuân cũ kỹ của một người ít ai biết là lại làm thơ: Văn Quang.
 
alt
Nhà văn Văn Quang, tác giả trên 30 cuốn tiểu thuyết, trong có hai cuốn được thực hiện thành phim: Ngàn Năm Mây Bay, Chân Trời Tím. (Hình: Viên Linh cung cấp)
 
Trong khoảng hơn 15 năm nay, có thể nói trong khi hầu hết các nhà văn miền Nam hiện còn ở Sài Gòn không còn cầm bút nữa, thì mỗi tuần Văn Quang vẫn viết một bài, và bài ấy xuất hiện trên rất nhiều tờ báo ở hải ngoại, từ Mỹ qua Úc. Thật vậy, ngọn lửa tâm thức nơi Văn Quang vẫn cháy, cháy đều, vẫn soi sáng, soi sáng khắp. Sự hung dữ làm chùn tay, gây sợ hãi cho nhiều người tự nhận là “văn nhược,” sợ đến nỗi bản thân có sách tái bản, sách ấy bị vài tên bán tơ Khuyển Ưng Khuyển Phệ mạt sát mà tác giả thủ khẩu như bình, không dám tự bảo vệ mình, trong khi ấy thì Văn Quang vẫn viết về những bất công, những điều trái tai gai mắt xẩy ra cho đám đông, những người mà ông không hề quen biết, chỉ là vì lương tâm của một người cầm bút chân chính khiến ông “giữa đường thấy sự bất bình” thì phải lên tiếng. Năm 1989 ông ra khỏi tù cải tạo, sau hơn 12 năm trong các trại giam, tới năm 2009 lúc Tạp chí Khởi Hành trao cho ông Giải Văn Chương Toàn Sự Nghiệp, nhà văn Văn Quang đã viết được 187 bài điều tra phóng sự có cái tên chung là “Lẩm Cẩm Sài Gòn Thiên Hạ Sự.”
 
Con người ấy khi tóc còn xanh, tuổi còn trẻ, đã làm thơ như thế nào?
 
Tôi Ðếm Mùa Xuân Trên Ngón Tay  Một thuở nào xưa em đến tôi Rưng rưng hoa đỏ nắng lưng trời Áo xanh dìu dịu chiều âu yếm Chúm chím vành môi chẳng dám cười  Ðể lặng nhìn nhau những phút giây Bướm xuân xao xác gió xuân đầy  Vườn bên ngan ngát mai vàng nở Thơ thẩn đầu nhà mây trắng bay 
Thuở ấy đời như giấc mộng lành Mắt trong in dáng cả trời xanh Heo may mùa ấy chừng không lạnh Lá biết tìm hoa kể chuyện tình  Tôi ở đầu thôn em cuối thôn Xa nhau một giải lúa xanh rờn Ðường làng cát trải như giây lụa Vào hội mùa xuân nhịp trống dồn  Không hẹn nhưng mà thương mến nhau “Hai nhà” luôn nhắc chuyện trầu cau Mấy người trong xóm thường hay hỏi “Chắc hẳn sang năm sẽ có trầu...?”  Ðợi mãi trầu cau chẳng thấy đâu Mươi mùa binh lửa chín thương đau Ta đi sương gió từ xuân ấy Xuân lại về cho thương nhớ nhau  “Vọng mỹ nhân hề thiên nhất phương” Bài ca dằng dặc mối sầu trường Chinh y giờ đã phai màu áo Cách biệt ngàn xa kín khói sương  Rồi cứ mùa xuân mây trắng bay Hoa mai vàng nở mộng thơ ngây Ngày xưa trở lại như bào ảnh Tôi đếm mùa xuân trên ngón tay  Ðếm mãi mùa xuân vẫn chẳng già Ðộc hành ngâm khúc “hậu đình hoa” Ðêm xuân gối súng tìm tri kỷ Có khói hương thừa bay thoảng qua...
(Quảng Ngãi, cuối Ðông 1957)

 Nhà văn Văn Quang sinh năm 1933 tại Thái Bình, là tác giả khoảng 30 cuốn truyện, mà tác phẩm đầu tay là Thùy Dương Trang 1957, tiếp theo là Nghìn Năm Mây Bay 1963, Nét Môi Cuồng Vọng 1964, Người Yêu Của Lính 1965, Ðường Vào Bến Mê 1966, Tiếng Hát Học Trò 1969, Trong Cơn Mê Này 1970, Chân Trời Tím, v.và (chúng tôi kể theo thứ tự, ông còn rất nhiều tác phẩm khác)... Ông tên thật là Nguyễn Quang Tuyến, tốt nghiệp khóa 4 Sĩ Quan Trừ Bị Thủ Ðức, cấp bậc cuối cùng là trung tá, chức vụ cuối cùng là quản đốc Ðài Phát Thanh Quân Ðội, tọa lạc trong Cục Tâm Lý Chiến. Tháng 4, 1975, ông quyết định ở lại. Là sĩ quan cao cấp nhưng ông cũng không xuất ngoại theo dạng H.O. mà ở lại trong nước cho đến ngày nay, trong khi các con ông hoặc đi du học ở Mỹ từ trước 75, hoặc đã vượt biên được hết ngay sau 75.
 
Ông ở tù hơn 12 năm ở K5 Vĩnh Phú và K2 Z30 Hàm Tân. Từ ngày ra tù đến nay, ông đã viết khoảng hơn 300 bài điểm báo trong nước. Văn Quang, “đó là một người đã suốt đời cầm bút, viết ra những tác phẩm mô tả được những nét đặc thù trong thời đại của mình, và nhất là người ấy dù sống trong áp bức, vẫn viết lên sự thật mà một kẻ sĩ phải tỏ thái độ.” (VL, diễn văn trao giải Văn Chương Toàn Sự Nghiệp, 2009).
 
 
Viên Linh